Menu

LUẬN VỀ CHỮ ĂN

Ăn uống là chuyện bình thường
Ăn nằm đầu mối vấn vương cuộc đời
Ăn xin là kẻ biếng lười
Ăn chơi nhường lại cho người giầu sang.
























HÌNH NHƯ


Tổng hợp mẹo vặt.

Chẳng may bị bỏng nước sôi
Ngâm vào nước lạnh một hồi khỏi ngay.
Chẳng may dầm đâm vào tay
Xà phòng đắp lại ra ngay vài giờ.
Vôi bắn vào mắt bất ngờ
Nước đường hãy nhỏ không chờ một ai.
Nhức răng cắn ngậm gừng tươi
Hoặc múi tỏi nướng ở nơi đau nhiều.
Khi bị xương hóc chớ kêu
Ngậm viên C, xương sẽ tiêu dần dần.

Ước Mơ

Ngồi buồn suy nghĩ vẩn vơ
Anh em ai có ước mơ gì nào?

Ước mơ của người Thanh Hoá là lá rau má to bằng lá sen.
Ước mơ của người Thái Nguyên là lá chè xanh to bằng lá chuối.
Ước mơ của người Hà Nội là giờ cao điểm đi không tắc đường.
Ước mơ của người Hải Dương là bánh đậu xanh to bằng cái ghế.
Ước mơ của người xứ Huế là nước sông Hương trở thành nước hoa.

Cấp III An Thái nhóm Đà Lạt Tháng Tư

Video này tôi đã đăng trên Facebook bạn nào muốn tương tác hoặc chia sẻ thì bấm (VÀO ĐÂY)

 

Câu đối chữ nôm

B
Bức tranh xuân đường nét rộn ràng, phố xá, xóm làng bừng khí thế.
Tờ báo tết tin bài hấp dẫn, công trường, xí nghiệp rộn niềm vui.
C
Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày, được trăm cái Tết
Ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng, cả bốn mùa xuân.

Cha ông mẫu mực muôn đời nhậu.
Con cháu thảo hiền vạn kiếp say.

Câu đối thách (đối hay đố): người ta còn nghĩ ra những câu đối oái ăm, cầu kỳ rồi người ta tự đối lấy hoặc thách người khác đối. Lối đối này thường sử dụng nghệ thuật chơi chữ, đồng âm dị nghĩa...

Con cóc leo cây vọng cách, nó rơi xuống cọc, nó cạch đến già
Con công đi qua chùa kênh, nó nghe tiếng cồng nó kềnh cổ lại.

















Châu chấu nghe bằng càng

Một nhà khoa học bắt con Châu chấu làm vật thí nghiệm.
Ông đặt nó lên bàn, đập tay mạnh xuõng bàn và hô: Nhảy 
- Con Châu chấu lập tức phóng khỏi mặt bàn.
Chộp lai nó, lần này ông cắt đôi cánh Châu chấu, đập bàn hô: 
- Nhảy,  con vật nhảy dựng lên.
Lần thứ 3 ông bẻ cả 2 càng con Châu chấu và cũng đặt nó lên, đập bàn hô: 
- Nhảy. Không thấy nó nhảy, ông đập bàn và hô tiếp:
- Nhảy, nhảy. Sau 5,7 lần nó vẫn nằm im. 
Nhà khoa học, đeo kính, cầm bút, rút cuốn sổ tay ghi nhận xét:
Nếu bẻ càng đi thì con Châu chấu không còn nghe được nữa.



Bí quyết trồng cà chua

Người phụ nữ hỏi:
- Sao cà chua nhà anh nó đỏ vậy? anh có bí quyết gì ko?
Người đàn ông trả lời: 
- Tại tôi sáng ra kéo chim tè vào luống cà, quả cà chua mắc cỡ quá đỏ hết cả lên.
Người phụ nữ:
- Vậy tôi sẽ áo dụng bí quyết của anh.
Tháng sau gặp lại Người đàn ông hỏi chị thấy có hiệu quả ko? Người phụ nữ đáp:
- Thành công ngoài mong đợi, cà chua đỏ hơn của anh mà dưa chuột lớn nhanh còn dựng ngược hết cả lên.



Hình ảnh gia đình tôi

 Ngày Cưới





Một chút

Bài thơ Một chút đăng trên báo Lâm Đồng xuân 2018. trước khi gửi tòa soạn tôi đã đăng Facebook.

Bạn nào muốn coi xem rõ hơn hoặc chia sẻ tương tác thì bấm (VÀO ĐÂY)

Thơ tháng 9

200 CÂU ĐỐI CHỮ HÁN

 1. Chữ và âm Hán

德大教傢祖宗盛

功膏開地後世長

Đức đại giáo gia tổ tiên thịnh,

Công cao khai địa hậu thế trường.

Dịch Nghĩa

Công cao mở đất lưu hậu thế

Đức cả rèn con rạng tổ tông.

2. Chữ và âm Hán

本根色彩於花叶

祖考蜻神在子孙

Bản căn sắc thái ư hoa diệp

Tổ khảo tinh thần tại tử tôn

Dịch Nghĩa

Sắc thái cội cành thể hiện ở hoa lá

Tinh thần tổ tiên trường tồn trong cháu con.


HOÀNH PHI CHỮ HÁN


         
Hoành Phi nghĩa là bức thư họa 書畫 (Thường là tranh 3 đến 5 chữ viết theo chiều ngang). Nó được dùng rộng rãi trong dân gian tại các công trình đình, đền, nhà thờ họ, nhà ở…. Hoành phi có nhiều loại, có bức hoành phi sơn son chữ vàng, có bức sơn đen chữ đỏ hoặc vàng, cũng có những bức được khảm xà cừ rất cầu kỳ, đẹp mắt. Sau đây là một số mẫu hay tôi sưu tầm được.

万古英灵
Vạn cổ anh linh – Muôn thủa linh thiêng

追念前恩
Truy niệm tiền ân – Tưởng nhớ ơn xưa

留福留摁
Lưu phúc lưu ân – Giữ mãi ơn phúc

海德山功
Hải Đức Sơn Công – Công Đức như biển như núi

德旒光
Đức Lưu quang – Đức độ toả sáng

福来成

Phúc lai thành – Phúc sẽ tạo nên

CÂU ĐỐI ÂM HÁN VIỆT

A
An khang phú quý thái thái bình
Bách lão bá niên trường trường thọ.

B

Câu đối cụ Thượng thư họ Phạm xã Bạch Sam
Bạch Sam chung tú khí, vĩnh xuất thư hương
Phạm tộc tuỵ cao tài, trường di gia đạo
Dịch nghĩa:
Đất Bạch Sam chung đúc đủ khí, luôn xuất hiện bậc thư hương.
Họ Phạm tụ tập bậc tài cao, mãi mãi truyền gia đạo.

HAI SẮC HOA TIGON

 

Của Tác Giả: TTKH

TTKH là ai? Hiện chưa rõ, chỉ cần một bài thôi đã nổi tiếng trên văn đàn rồi. Bài thơ này, mỗi lần đọc đều mang lại nhiều cảm xúc.


Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn.

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn.

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc.

Tôi chờ người đến với yêu đương.

PHẢI

 Phải cầu xin là nhục

Phải khuất phục là hèn

Phải gian nan mới sáng

Phải lắng nghe mới hiểu.



Bạn tôi

Hoa Quỳ

Tắm truồng

LINGA

Tiếp khách

Phong thủy trong chơi hoa ngày tết

Báo Pháp Luật Việt Nam số Xuân Giáp Ngọ có đăng bài của Tôi (Công Bình) trang 48 với tiêu đề: PHONG THỦY TRONG CHƠI HOA NGÀY TẾT.

         Đây là nguyên văn bài viết: "Ngày tết mỗi gia đình người Việt thường mua hoa về trưng bày trong nhà. Màu sắc của hoa đem lại không khí tươi tắn vui vẻ cho mấy ngày xuân. Đặc biệt hoa Đào, hoa Mai thường chỉ chưng vào dịp tết. Nó không chỉ mang đến nguồn sinh khí mới mà còn có tác dụng xua đuổi tà ma, giúp mọi người trong nhà luôn khỏe mạnh và bình an trong năm mới…

Bố và con gái.

HIỂU ĐỜI

    Của Ông Chu Dung Cơ - Thủ tướng thứ năm của Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từ năm 1998 đến 2003.
Tôi rất thích bài viết này của ông.


     Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày.

Qua một ngày vui một ngày.

Vui một ngày lãi một ngày.

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Nhậu thịt chó

 

   Đang ngồi nhậu thịt chó, ông bạn nổi hứng lại hỏi tôi về bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Tôi lơ mơ nhưng cứ đọc đại:

     Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Tôi suy nghĩ hồi lâu
ở đâu kệ bà nó
Đấy là câu hỏi khó
Tôi biết chó gì đâu
Nhưng chuyện đâu còn có đó
Thịt chó dứt khoát phải ăn.




Thế rồi mọi người lại bàn tán về việc ăn thịt chó xui tôi bảo rằng chúng ta không ăn theo quan điểm của người khác!

Những ai ăn thịt chó mèo
Số phận có thể  giàu nghèo hèn sang
Gia đình thì có họ hàng
Giàu có sắm vàng hoặc trữ tiền đô
Có tiền thì mua ô tô
Có vợ thì sẽ có bồ hoặc không!
Trong người có chỗ có lông
Có chỗ thì cạo, chỗ không có gì
Sáng ăn bún phở hoặc mì
Trưa không ăn gì, tối lại đói meo
Những ai ăn thịt chó mèo
Khỏe mạnh hơn  bọn ăn heo bò gà
Khi chết ra bãi tha ma
Ăn mèo, ăn chó, ăn gà như nhau.

 

Chị tôi

Chết hụt

Đầu xuân coi bói

Báo Pháp Luật đăng bài của tôi, mời các bạn coi nha:

Tiêu đề: GIẢI MÃ TỤC COI BÓI ĐẦU XUÂN
         Chuyện coi bói thì có muôn hình vạn trạng hình thức coi bói khác nhau từ xem chỉ tay, bói bài, xem tướng, gieo quẻ, giải mộng, bói chân gà, bói lá trầu, bói con số (số xe, số seri đồng tiền, bốc số đoán quẻ...) xin xăm, bói Kiều, coi nốt ruồi, coi Tứ trụ, coi Tử vi, Tử bình, coi Phong thủy, coi phương hướng ngày giờ tốt xấu xuất hành, khai trương... Rất nhiều, không thể kể hết ra được các hình thức coi bói. Nhưng nếu các bạn để ý thì người ta chia ra làm ba mảng khác nhau là xem “Số”, xem “Tướng” và xem “Bói”, mỗi mảng lại có các “Môn phái” khác nhau nữa.

Ông Chu Bá Nam

 Trưởng ban văn xuôi - Tạp chí LaBiang, ông vừa là nhà văn vừa là nhà thơ. Ông có bài thơ Chung ô đăng trên Tạp chí Langbiang, tôi thấy hay nên đã họa lại bài thơ này và cũng đăng trên LangBiang số ngay sau đó:

         CHUNG Ô
                    Chu bá Nam 
              
Một mình lững thững gội mưa 
Gặp em hờ hững che ô một mình.
Miệng cười ngoảnh mặt làm thinh.
Mắt nhìn ngọn cỏ vô tình đong đưa.
Mưa tuôn tràn trắng mái ô, 
Gió đưa đẩy đến nghiêng ô nép người.
Chung hơi thở, ấm nụ cười.
Phút im lặng bỗng một trời đầy hương.
Người đâu gặp gỡ giữ đường. 
Quá giang đi bộ dễ thường chung ô.
 Chia tay biết đến bao giờ. 
Mưa không lỡ dứt đường thơ thêm dài.

  HỌA LẠI BÀI CHUNG Ô 
        Phạm Công Bình  
            
Năm nay lại đến mùa mưa
Nhớ người khách đã chung ô với mình.
Trời chiều, cây cỏ lặng thinh
Đường xưa, lối cũ một mình che ô.
Thời gian đã đổi màu ô.
Gió đưa giọt nước tạt vô lạnh người.
Nhớ hơi thở, nhớ nụ cười,
Khách đi để lại, một trời đầy hương.
Người đâu, gặp gỡ giữa đường.
Ví không duyên nợ, dễ thường chung ô.
Chia tay độ ấy đến giờ,
Chiều mưa, lại thấy lòng tơ bồi hồi.


Lễ hội Halloween

Mùa đông về.

Bạn ở quê từ thủa nhỏ

Bờ ao

Nhớ bờ tre thủa chăn trâu.

Hát không hay nhưng vui là được.

Thăm mộ nhà thơ Hàn Mạc Tử

Thơ đuôi chồn

Cháu cảm ơn cô

Ký ức về quê hương

ĐƠN XIN BỎ NHẬU

  Bài này chỉ viết chơi trên Facebook thôi không đăng báo nào. 
Nhưng đọc lại thấy hay nhiều người tương tác nên giới thiệu sang đây bạn nào muốn coi thì:
bấm (VÀO ĐÂY) nha.



Tôi thích cụ Phan

Chú Mến ở Lào Cai

Về thăm mẹ năm 2020

Bài VỀ VỚI MẸ chỉ viết chơi trên Facebook thôi không đăng báo nào. Nhưng đọc lại thấy hay nhiều người tương tác nên giới thiệu sang đây bạn nào muốn coi thì:
Bấm (VÀO ĐÂY) nha.

Lời tri ân với mẹ

 Cảm ơn mẹ


Ông chủ tịch hội đông gia tộc phát biểu

Trong lế mừng thọ mẹ tôi 99 tuổi.


CƯỜI


Cười là bản năng. 
Nhe răng là bản tính.
Đeo kính là thời trang.
Hở hang mới phong cách. 
Hôi nách mới là dân chơi.


NHẠC PHỤ CỦA TÔI

Ông Đặng Đình Mùa (1925 – 2012) tuổi Ất Sửu, con của cụ ông Đặng văn Quýt và cụ bà Trịnh thị Hạ. Ông sinh ra tại làng Nguyễn Xá – xã Nhân Hòa – huyện Mỹ Hào – tỉnh Hưng Yên. Ông mồ côi cha từ khi còn trong bụng mẹ. Đến năm ông 6 tuổi thì mẹ ông tái giá bỏ lại ông bơ vơ trên cõi đời không nơi nương tựa. Nhờ một người cô đã lấy chồng ở làng khác, vì thương thằng cháu côi cút đã đưa về nhà họ Vũ là họ nhà chồng của cô cho làm con nuôi (thực ra là làm kẻ ở chăn trâu, cắt cỏ và làm việc vặt cho nhà họ Vũ).
 

Khoảng năm 1938 năm ông 14 tuổi, ông đã theo ông Vũ Kim Nga vào nam trên một chuyến tàu hỏa. Khi đi ông mang theo một quả mít xanh làm thức ăn. Vì đi trốn vé tàu nên trong suốt hành trình nhiều lần phải chạy và lẩn trốn nhân viêt soát vé. Vào Đà Lạt ông vẫn là kẻ ăn người ở cho nhà họ Vũ, gánh nước, chẻ củi, nấu cơm… và được cho đi học làm nghề thợ giày.

Năm 1946 ông được 21 tuổi, ông lấy vợ là bà Vũ thị Khuê (sinh năm Đinh Mão - 1927). Việc se duyên, xây dựng gia đình của ông cũng do nhà họ Vũ giúp đỡ. Chuyện kể rằng bà mẹ ông Nga thấy cô Vũ thị Khuê, nhanh nhẹn, hoạt bát lúc đó bán hành ngò ngoài chợ Đà Lạt. Bà đã đem lòng quý mến và để ‎‎ý tìm hiểu lai lịch. Bà đã đi cùng cô Vũ Thị Khuê về tận Sài Gòn tìm hiểu gốc gác và cuối cùng đã tác thành cho hai người (1946), tuy nhiên không có đám cưới. (chỉ chừng đó thôi tôi đã cảm nhận được tấm lòng của gia đình họ Vũ đối với cha vợ tôi, xin lưu ý rằng bà Vũ thị Khuê tuy cùng họ Vũ nhưng không có quan hệ gì với nhà họ Vũ của gia đình ông Nga)

Bà Vũ thị Khuê khi lấy chồng về ở cùng với gia đình họ Vũ cũng như là phải làm dâu vậy. Lúc đó trong nhà họ Vũ còn có một cô con dâu là bà Trịnh Thị Bội vợ của ông Vũ Kim Thúy (ông Thúy là em con chú con bác với ông Nga). Chị em bạn dâu ở trong một nhà, bà Trịnh thị Bội ỷ thế hay xét nét bắt nạt bà Khuê dẫn đến hai chị em có nhiều mâu thuẫn, vì vậy hai vợ chồng ông Mùa và bà Khuê xin ra ở riêng, thuê nhà gần tiệm Rồng Vàng – Đường Hàm Nghi – Đà Lạt nay là đường Nguyễn văn Trỗi. Tuy nhiên ông vẫn coi gia đình họ Vũ là thân thuộc của mình nhất là ông Nga và bà mẹ của ông Nga là những người đã cưu mang đưa ông vào Nam và còn xây dựng gia đình cho ông nữa.
Năm 1948 (hai năm sau ngày ở với nhau) ông bà sinh con đầu lòng đó là anh Đặng Đinh Thu (Nhâm Tý-1948).
Năm 1954 dân miền Bắc ồ ạt di cư vào Nam thì ông Vũ Kim Nga lại quay ngược trở lại miền Bắc bỏ lại ông bơ vơ một lần nữa giữa cõi đời mênh mông không người thân thuộc.
Mặc dù nhà họ Vũ vẫn còn có người tiếp quản gia tài của ông Nga đó là ông Vũ Kim Thúy (ông Vũ Kim Thúy là anh ruột của ông Vũ Kim Hồng hiện (2012) đang ở Tà In – Đức Trọng - Lâm Đồng). Những người thân biết ông từ lúc vào miền Nam, đã lần lượt ra đi, khi ông nhắm mắt lìa trần thì chỉ còn ông Vũ Kim Hồng là người tới viếng. Chú Vũ Kim Hồng còn lại là người duy nhất chứng kiến lâu nhất, nhiều nhất, những diễn biến thăng trầm của bố vợ tôi.




Bố vợ tôi sinh hạ được 15 người con, khi ông tạ thế thì còn tổng cộng 10 người 6 trai, 4 gái. Tất cả đều tề tựu bên linh cữu của ông. Con dâu, con rể, cháu nội, cháu ngoại, chắt nội, chắt ngoại gần 50 người cả con lẫn cháu. Ông tuy ít được học hành và không có vị trí cao trong xã hội, nhưng đám tang của ông nhiều người phải kính nể và ngưỡng mộ. vì con cháu của ông có rất nhiều người được học hành tử tế để trở thành bác sỹ, kỹ sư, luật sư, nhân viên kỹ thuật, thành đạt trong xã hội. Có nhiều người là cán bộ nhà nước, ở nhiều cơ quan đơn vị ngành nghề khác nhau đóng góp nhiều cho cho công cuộc xây dựng đất nước và bảo vệ tổ quốc, vì vậy đám tang của ông có tất cả các quan chức đầu tỉnh và các sở ban ngành của Tỉnh cũng nhưng TP Đà Lạt và các Huyện tới phúng viếng. Một đám tang lớn để tiễn biệt người ra đi về miền cực lạc, trong sự thương tiếc của mọi người.